NHƯ Như dòng sông chảy ngược cội nguồn
như tim ngừng đập tắt yêu thương
dường như lâu lắm đời vô nghĩa
từ lúc xa em...mất cuộc tình. *************************
Bỏ Lại Sydney
ngày nao em đi
bỏ lại Sydney
căn nhà cũ kỉ
mối tình cuồng si
ngày nao em đi
bỏ lại Sydney
anh chàng thi sĩ
mặc cảm tự ti
ngày nao em đi
Cali đón chờ
tình mới thờ ơ
Sydney còn gì
còn gì đây em
nhớ nhung êm đềm
kỉ niệm nhiều thêm
Sydney vào đêm
cầu dài* bến mộng
mộng của đời anh
nhà thuyền** vắng bóng
bóng của đời em
từng cơn mưa đổ
trái tim đau khổ
từng cơn gió nóng***
tình yêu cháy khô. *HARBOUR BRIDGE**OPERA HOUSE***SA MA.C
XA EM
khuya nay
em có lạnh không ?
nơi đây
băng giá
tuyết trong
ngoài trời
xa em
anh chán tình đời !
nơi đây
băng giá
ngoài trời
tuyết trong.
ANH ĐÃ ĐI RỒI EM CÓ HAY
không gian mở rộng tàu đã bay
Sóc Trăng vẩy tay xin từ giã
trở lại Sydney quên tháng ngày
anh đã đi rồi em có hay
phố mới muôn màu chút nửa đây
nơi anh đã sống đời lận đận
anh sẽ đùa vui cùng ngày mai
anh sẽ cười giởn trong nhạt phai
trong cơn điên đão trong vòng quay
đêm xuân chờ đợi hè xa mạc
anh biết đời anh trong đổi thay
anh sẽ cười giởn trong trang đài
trong cơn thác lọan trong rủi may
cuối thu chờ đợi giông tố tuyết
cuồng phong phũ lấp cả tương lai.
-
Tôi đã về đây em có hay
phố cũ chiều mưa mây mây bay
cô đơn sầu muộn tôi lầm lạc
tìm
giấu
lệ tình giọt đắng cay... -
****
- Em
- Giờ đang ở đâu?
- Mây nơi đây giăng sầu
Trăng dáng gầy xa lạ
Gió thở dài đêm thâu
ĐÊM CÔ ĐỘC
thả hồn vào ảo mộng
ánh mặt trời
chiếu rọi sáng sớm mơ
đôi tình nhân
dìu dắt dưới sương mờ
đêm ảo mộng
thả hồn vào cô độc.
xA eM rỒI
anh sầu đơn côi
chung quanh đầy bóng tối
xa em rồi
chỉ nhớ em thôi
mỗi khi trời dần tối
buồn đến đâu
trở về lặng câm
tróng vắng và âm thầm
ra khỏi nhà
để khỏi vất vã
nhớ nhung và xót xa
lặng lẽ đi
tìm kiếm cái gì ?
gặp rỡ hay biệt ly.
tìm
trong sa mạc một bông hồng
tìm
trong rừng thẩm một dòng sông
tìm
trong tiềm thức tìm lắng động
tình cảm
con người có hay không.
tÔI cÙNG eM yÊU nHAU
tôi cùng chiếc thuyền con*
lênh đênh trên biển cả*
tôi cùng chiếc lá thu*
phiêu du trong cơn gió*
tôi cùng đời đen tối*
sống quên đi thời gian*
tôi cùng tình phụ bạc*
yêu đương trong gian dối*
tôi cùng em yêu nhau*
sóng ngầm thuyền con đấm*
bão tố lá thu tan*
thời gian thêm buồn chán*
dối gian thêm cuộc tình.*
ThiếU MộT QuÊ HươnG
đêm nay*
tôi viết tử thư*
giã từ*
cuộc sống thừa dư*
chán chường*
đời tôi*
thiếu một tình thương*
đời tôi*
thiếu một quê hương*
lâu rồi.*
cô đơn
ngồi đốt thời gian
cô đơn
ngồi đốt đời tàn
nhiều năm
cô đơn
tình sống lặng câm
cô đơn
tình sống tối tăm
đêm ngày
cô đơn
có ánh nắng gầy
cô đơn
có giọt mưa đầy
cô đơn...
---------- -
-
EM ( KHÔNG)
Không giờ, không ngày, không tháng, không năm...
Thức giấc đêm hiu quạnh...
Những lúc buồn tôi tìm quên trong cơn saỵ...
Những lúc say tôi tìm nhớ trong nỗi buồn...
Giờ nhớ em tôi tìm quên trong cơn say
Giờ trong cơn say tôi tìm quên trong nỗi nhớ...
Thời gian, những viên thuốc quên!
Tôi phải uống bao nhiêu viên thuốc quên, thời gian bao lâu...
!!!
???
EM.
Em Có Hiểu
Âm Thanh
Tiếng Tim Anh Đập Mạnh
Cánh Cửa Tình
Em Đóng
Âm Thanh
Buồn Vang Vọng
Em Có Biết
Hình Ảnh
Bước Chân Anh Băng Lạnh
Lối Rẽ Tình
Em Xa
Hình Ảnh
Mờ Nhạt Qua
Tôi say, Không giờ, không ngày, không tháng, không năm... saỵ
Tôi say, tôi tìm quên trong nỗi nhớ.
Nhưng nỗi nhớ không tìm quên trong cơn saỵ
Tôi nhắm mắt, nhấn ga, lái chiếc xe quên chạy ngược chiều vào xa lộ nhớ.
***
Cám ơn Quí Vị, hẹn gặp lại...
Tôi đã về đây em có hay
phố cũ chiều mưa mây mây bay
cô đơn sầu muộn tôi lầm lạc
tìm
giấu
lệ tình giọt đắng cay...
Em
Giờ đang ở đâu?
Mây nơi đây giăng sầu
Trăng dáng gầy xa lạ
Gió thở dài đêm thâu
Đêm Nay
em có biết không!
nơi đây hoang vắng tuyết rơi
bên ngoài... em ơi em ơi
đêm nay
biết có em không!
nơi đây hoang vắng bên ngoài
tuyết rơi... ha ha ha ha ***
Xuân Này
Tôi Trở Về
Quê Nhà
Mai Đã Tàn
Vạn Thọ Đã Khô Bông
Thời Gian Đã Đi Qua
Không Gian Đã Vắng Bóng
Người Thân Đã Rời Xa
Tết Đổi Thay
Cánh Én Lạc Loài Bay.
Xuân Này
Tôi Trở Về
Quê Nhà
Tiếng Thở Than
Vọng Vang
Chiều Xuân Vàng
Xuân Bao Năm Lá Úa
Ôi Nỗi Buồn Miên Man!
Tôi Lạc Loài Lang Thang... VÌ ĐÓ LÀ NGÀY TÔI QUA ĐỜI... Parramatta
Đêm cô độc...
thả hồn vào ảo mộng
ánh mặt trời
chiếu rọi sáng sớm mơ
Đôi tình nhân
dìu dắt dưới sương mờ
Đêm ảo mộng
thả hồn vào cô độc
Trong căn phòng trọ cũ. Một cái giường cũ, 1 cái mền cũ.
Nếu đêm mùa đông không lạnh tôi sẽ đủ ấm.Dù sao cũng sướng hơn nhiều người.
Nghỉ vậy, tôi mỉm cười.
Đêm qua đến Cabramatta định mượn tiền người chị, tôi thấy người phụ nữ bịt mặt ngồi trong hẻm vắng dưới cơn gió rét lạnh.
Người là ai? không nhà? không người thân, tại sao?
Tự hỏi, tự nghỉ, tôi bỏ cuộc, không gặp người chị nữa?
Tiếng mưa rơi, âm thanh ồn ào, vội vã, buồn bã. Trên mái phòng. Bên ngoài. Trong đời tôi.
Có tiếng đập cửa. Có tiếng hỏi bằng ngôn ngữ xa lạ:
- Sơn mày ngũ chưa?
Một ông già da trắng, tóc bạc trắng hiện ra trước khung cửa.
- Fred ông mới đi chơi về?
- Tao mới đi chơi về. Mày còn thuốc hút không?
Tôi đưa bọc thuốc vấn cho ông. Ông lấy 1 ít bỏ túi. Nói cám ơn rồi hỏi:
- Lại phòng tao uống cà phê không?
Căn nhà có nhiều phòng trọ. Phòng ông gần cửa trước.
Ngồi uống cà phê đen, hút thuốc vấn, mưa bên ngoài rơi trắng xoá màn đêm.
Vui hay buồn? đời lưu lạc!
Không nhà, không gia đình, không bạn bè, không việc làm, không tiền, không là ai. Tôi là tôi.
- Sơn tao thích bài thơ mày tặng tao.
- Thiệt không?
- Thiệt, tao đọc mày nghe.
I HAVE:
NO HOME
NO FAMILY
NO FRIEND
NO JOB
NO MONEY
I AM NO-ONE
I AM ME.
Ông ngừng đọc. Tôi thấy buồn buồn.
Ông vỗ vai tôi nói:
- Quên hết đi. Chút nửa tao có ngũ, nếu mày đói lấy gạo trong bọc nấu ăn với cá hộp, những thứ đó hội cho, tao không thích lắm.
- Cám ơn ông nhiều.
- Không chi, hôm nay lượm cái Tivi cũ ngoài đường có coi được không?
- Chỉ có tiếng không có hình.
- Khuya nay có Tennis U.S OPEN nếu mày thích thì ở lại coi.
- Tôi thích lắm nhưng khuya nay tôi về phòng.
- Để làm thơ ?
Ông cười tôi cũng cười.
Khỏang thời gian sau. Trời đã khuya. Ông đã ngũ.
Tôi lấy bọc gạo, cá hộp. Ra sau bếp nấu ăn.
Vẫn tiếng mưa rơi. Vẫn âm thanh ồn ào, vội vã, buồn bã. Trên mái phòng. Bên ngoài. Trong đời tôi.
Tiếng người xướng ngôn viên, tiếng banh đánh qua, đánh lại, tiếng vỗ tay từ cái Tivi cũ chÌ có tiếng không có hình.
Thêm một đêm cô độc.
#
Đêm cô độc
đêm đêm thức trắng
thời gian xưa
tình ái nồng nàn
ta yêu nhau
quên hết thời gian
đêm thức trắng
đêm đêm cô độc. Có tiếng đập cửa:
- Sơn mày thức chưa?
- Mấy giờ rồi ông Fred?
- Đến giờ đi ăn trưa rồi.
Tôi cùng ông Fred đến chổ ăn miễn phí của hội Sydney Misson dành cho những người nghèo, đói, khổ!!!
Lần đầu đến đây tôi đứng bên ngoài rất lâu. Suy nghï, tự ái, xấu hổ. Tại sao tôi ra nông nổi này? Không nhà, không gia đình, không bạn bè, không việc làm, không tiền.
Lần đó tôi gặp lại ông Fred.
- Sơn mày đứng đây làm gì?
- Ông Fred lâu quá không gặp, ông khỏe không?
- Tao OK mày khỏe không?
Biết trả lời sao, nói sao bây giờ...
#
Lần đầu tôi gặp ông trong quán rượu Auburn:
- Xin lỗi mày có thể cho tao điếu thuốc?
- Xin ông tự nhiên.
Ông ngồi xuống, lấy 1 điếu thuốc để lên môi bật lửa. Hít mấy hơi thiệt mạnh thiệt dài rồi thả khói, bay bay.
- Mày là người Việt?
- Tôi là người Việt.
- Thuyền nhân?
- Tôi là thuyền nhân.
- Trước kia tao là lính đánh giặc ở Việt Nam.
- Ông có đánh giặc ở Việt Nam?
- Đúng vậy.
...
Đã đến giờ quán đóng cửa. Hai người say lang thang, tâm sự dưới cơn mưa mùa Đông trong phố đêm ...
- "Đêm nay ra phố 12 giờ, nhà nhà đều cửa đóng, cây trứng cá trước nhà, khép lá như ngũ yên...".
- Mày đang ca bài gì?
- Bài gì, làm sao ông biết ?
- Biết chớ.
Tiếng cười vang lên dưới cơn mưa mùa Đông trong phố đêm ...
- Tối mai mày lại quán rượu?
- Tối mai tôi đi làm.
- Tối mai chủ nhật.
- Tôi làm đêm và Bưu Điện làm chủ nhật.
- Thì ra là như vậy.
- Đúng là như vậy.
#
Ăn trưa xong tôi cùng ông đi dạo phố. Ánh nắng vàng hiu hắt trời Đông.
- Chút tao đi bác sĩ chích thuốc, mày sẽ đi đâu?
Chút nửa tôi sẽ đi đâu? về đâu?
Trở về căn phòng trọ cũ kĩ.
Mở Tivi nghe tiếng người. Lấy chai thuốc ngũ. Mở nắp nhìn mấy viên còn lại. Uống hết.
Tiếng ca nồng nhiệt, vui sướng vang lên từ cái Tivi cũ chỉ có tiếng không có hình.
Đến giờ sổ Power Ball. Lần này không có tiền mua. Lần này sẽ ra những con số tôi thường mua.
Tôi có linh tính như vậy.
Tiếng người xướng ngôn viên cho biết giải nhất đêm nay là 5 triệu đô.
Tiếng lồng cầu quay. Tiếng xướng ngôn viên đọc lên sau mỗi lần con số lọt ra khỏi lồng cầu.
Số sổ đêm nay là:
...
Đúng như những con số tôi thường mua. Những con số của ngày, tháng, năm...
Nếu tôi có tiền mua thì đêm nay, tôi trúng 5 triệu đô.
Trong cơn say thuốc ngũ. Tôi đi mở cửa phòng, lại giựt dây điện khỏi ổ g¡m, ôm cái Tivi liệng ra ngoài.
Bên ngoài mưa rơi, âm thanh ồn ào, vội vã, buồn bã.
Mưa Mưa Mưa...
Đóng cửa phòng, đến cái giường, tôi ngã xuống. Những giọt nước mắt lạnh trên mặt???
- Sơn mày thức chưa?
- Mấy giờ ông Fred?
- Đến giờ đi ăn trưa.
Ăn xong. Ông mời tôi đến câu lạc bộ R.S.L nhậu...
Ông càng say càng vui và mời tôi đi quán rượu khác nhậu nửa.
Tôi càng say càng buồn. Tôi từ chối lời mời.
Trở về căn phòng trọ cũ kĩ.
Đêm nay không còn mưa? không Tivi? không thuốc ngũ? cô đơn!!!
- Sơn mày ngũ chưa?
- Fred ông đi nhậu về.
- Đến phòng tao uống cà phê.
Uống cà phê ngon, hút thuốc thơm, coi Tivi.
- Thứ bảy đi về quê tao chơi.
- Ngày mai ?
- Ngày mai thứ sáu, ngày mốt thứ bảy.
- Ông nói gì?
- Tao nói ngày mai thứ sáu, ngày mốt thứ bảy.
- Xin lỗi ông tôi về phòng.
- Sao vậy?
Tôi đi nhanh về phòng, cái Tivi còn nằm trong đống rát, ôm vào phòng lau chùi cẩn thận.
Không có hình. Không sao. Không có tiếng. Tivi đã hư.
- Mày làm gì đứng như chết?
- Tivi này phát thanh trước 1 ngày... giờ thì...
- Cái gì phát thanh trước 1 ngày... bây giờ thì sao???
- Đêm qua tôi nghe kết quả Power Ball...
- Power Ball sổ tối nay.
- Nhưng đêm qua tôi đã nghe cái Tivi sổ Power Ball và kết quả là những con số tôi thường mua, những con số của ngày, tháng, năm tôi...
- Đêm qua mày uống mấy viên thuốc ngũ.
- Tôi uống hết mấy viên còn lại.
- Như vậy mày say thuốc ngũ rồi.
- Tôi lại phòng ông điện thọai để biết kết quả được không?
- Đi.
Tiếng nói phát ra từ máy trả lời bên kia đầu giây:
- "Kết quả sổ số Power Ball là...".
- Sao đúng không?
Đưa điện thọai cho ông:
- Ông nghe sẽ biết. Những con số đó là:
Ngày, tháng, năm...
VÌ ĐÓ LÀ NGÀY TÔI QUA ĐỜI...
Nghe xong. Ông nhìn tôi lắc đầu:
- Mày lượm được cái Tivi ma.
Nhìn ông thật lâu:
- Đúng là tôi lượm được cái Tivi ma.
Tại sao đêm nay trời không mưa ?
Mưa lại rơi, âm thanh ồn ào, vội vã, buồn bã. Trên mái phòng. Bên ngoài. Trong đời tôi.
Tôi khác nào ma đang sống đời người... Màu
Vàng trắng đỏ đen, trắng đỏ đen vàng, đỏ đen vàng trắng, đen vàng trắng đỏ đó là màu da
con người ta sao lại kỳ thị nhau???
Cám ơn Quí Vị, hẹn gặp lại... Xin email:quangductrinh@gmail.com
®quangductrinh.wetpaint.com©quangductrinh